📚 康熙字典
【卯集上】【心字部】 恍 【集韻】【韻會】虎晃切。與慌怳同。【老子·道德經】惚兮恍兮。 又【廣韻】古黃切【集韻】姑黃切,音光。武也。本作僙。通作光。
🎯 含「恍」的成语
心绪恍惚
xīn xù huǎng hū
恍惚:神志不清,精神不集中。形容精神不集中或神志不清楚。
神思恍惚
shén sī huǎng hū
神思:精神,心绪;恍惚:神智不清。指心神不定,精神不集中。
迷离徜恍
mí lí cháng huǎng
形容模糊而难以分辨清楚。同“迷离惝恍”。
神情恍惚
shén qíng huǎng hū
神志不清,心神不定。
心神恍惚
xīn shén huǎng hū
恍惚:神志不清,精神不集中。形容精神不集中或神志不清楚。
恍如梦寐
huǎng rú mèng mèi
指好像做梦一样。
恍然若失
huǎng rán ruò shī
恍恍惚惚的好像失去了什么似的。形容心神不宁,不知如何是好。
恍恍荡荡
huǎng huǎng dàng dàng
摇晃不定。